杨廷宪修障海塘妙得古法但百世之工非朝夕可致所冀增高倍厚坚表实里迟之以岁月庶可持久诗以寄之

明代 张宁
吾闻浙江潮,涌撼世莫比。回流趣盐官,一射数百里。 海盐当其冲,适际东北趾。何年作长防,去郭数丈许。 叠石类悬崖,壁立瞰其涘。刳中实外障,高岸湮入水。 表里河海间,相隔才一指。譬如溃瓜形,皮好肉已毁。 潮来石奋角,潮缩石拔齿。时平渐离缺,风迅遽披靡。 工役岁无涯,漂荡日常耳。皇皇鱼鳖民,藐藐轩裳子。 剥床不及肤,解牛未得理。岂无达务才,遗我徒好语。 使君人中英,万物备一已。询咨度豁如,瞻顾心隐只。 秦鞭竟空谈,汉縆无用此。轩然巨鳌侧,坦若长坡迤。 罅漏互蔽亏,力势相并倚。盈不与潮斗,缩不随浪委。 肉厚骨不疏,腹饱背复偻。何期既倒阔,忽见急流砥。 但恐述者能,不类创智美。速成功易隳,举重力易弛。 安得百使君,历岁如大禹。
wén zhè jiāng cháo   yǒng hàn shì huí liú yán guān   shè shù bǎi    
hǎi yán dāng chōng   shì dōng běi zhǐ nián zuò zhǎng fáng   guō shù zhàng    
dié shí lèi xuán   kàn zhōng shí wài zhàng gāo   àn yān shuǐ    
biǎo hǎi jiān   xiāng cái zhǐ kuì guā xíng   hǎo ròu huǐ    
cháo lái shí fèn jiǎo   cháo suō shí chǐ 齿 shí píng jiàn quē fēng   xùn    
gōng suì   piāo dàng cháng ěr huáng huáng biē mín miǎo   miǎo xuān cháng zi    
chuáng   jiě niú wèi de cái   hǎo    
shǐ 使 jūn rén zhōng yīng   wàn bèi xún huō zhān   xīn yǐn zhǐ    
qín biān jìng kōng tán   hàn gēng yòng xuān rán áo tǎn   ruò zhǎng    
xià lòu kuī   shì xiāng bìng yíng cháo dòu suō   suí làng wěi    
ròu hòu shū   bǎo bèi lóu dào kuò   jiàn liú    
dàn kǒng shù zhě néng   lèi chuàng zhì měi chéng gōng huī   zhòng chí    
ān bǎi shǐ 使 jūn   suì