阳台路 赋得“手倦抛书午梦长”,效柳耆卿体,并次其韵

清代 顾太清
未天晚。耐困人昼永,诗书抛乱。掩纱厨、隐几南窗,神逐水沉香远。 莲漏丁丁,一枕梦游,柳憨花暖。曾经惯。旧路儿、桃源前度人散。 怅望碧溪流水,好梦醒、难抬倦眼。细思量处,又惹下、暗愁无限。 人何在、风裳水佩,剩有绿阴幽馆。无端鸟语惊回,从何消遗。
wèi tiān wǎn nài kùn rén zhòu yǒng shī   shū pāo luàn yǎn shā chú yìn nán chuāng shén zhú shuǐ   chén xiāng yuǎn        
lián lòu dīng dīng   zhěn mèng yóu   liǔ hān huā nuǎn céng jīng guàn jiù ér táo yuán qián rén sàn        
chàng wàng liú shuǐ   hǎo mèng xǐng nán tái juàn yǎn liáng chù yòu   xià àn chóu xiàn        
rén zài fēng shang shuǐ pèi shèng   yǒu yīn 绿 yōu guǎn duān niǎo jīng huí cóng   xiāo