养素为黄山道士赋

宋代 王称
太始远无象,浮生多磷缁。纷纷白黑间,谁能辨雄雌。 至理一朝变,文章杂然施。雕斲朴已丧,青黄木为菑。 念子葆冲素,观养得所宜。一气每独完,三素流华滋。 黄农有真趣,坐见淳风熙。
tài shǐ yuǎn xiàng   shēng duō lín fēn fēn bái hēi jiān   shuí néng biàn xióng
zhì zhāo biàn   wén zhāng rán shī diāo zhuó sàng   qīng huáng wèi zāi
niàn zi bǎo chōng   guān yǎng de suǒ měi wán   sān liú huá
huáng nóng yǒu zhēn   zuò jiàn chún fēng