杨山人 其四

明代 李攀龙
长裾不为王门宾,千金散尽江湖人。菰城一卧三十春,看尔红颜逐燕雀,终然白发行风尘。
cháng wéi wáng mén bīn   qiān jīn sàn jìn jiāng rén chéng sān shí chūn   kàn ěr hóng yán zhú yàn què   zhōng rán bái xíng fēng chén