杨山人归绵竹

宋代 文同
一别江梅十度花,相逢重为讲胡麻。 火铃未降真君宅,金钮曾盟太帝家。 道气满簪凝绿发,神光飞鼎护黄芽。 青骡不肯留归驭,又入无为嚥晓霞。
bié jiāng méi shí huā   xiāng féng zhòng wèi jiǎng  
huǒ líng wèi jiàng zhēn jūn zhái   jīn niǔ céng méng tài jiā  
dào mǎn zān níng 绿   shén guāng fēi dǐng huáng  
qīng luó kěn liú guī   yòu wéi yàn xiǎo xiá