阳山道中遇大风雨暴寒有感

宋代 吕本中
岭南二月春已尽,百花委弃随风吹。山前山后绿阴满,已过中原初夏时。 不知何气忽乖沴,风雨夜作雷乘之。鞭笞宇宙敝日月,万象倒错藏光辉。 岩倾涧绝水府现,捕搏虎豹擒蛟螭。百围老树不须说,忍冻欲压摧其枝。 峥嵘屋瓦走飞雹,如战初合麾旌旗。我行避地更值此,闭目但听儿啼饥。 仆夫噤死者数辈,牛马惧不存毛皮。长途三日断还往,况有鸟雀凌云飞。 只今胡尘暗江路,盗贼往往乘馀威。良民虽在困须索,四海万里皆疮痍。 天公忍不一顾此,反更震动穷荒为。此方亦是神所主,我欲告诉心先疑。 明朝风定寒亦解,收召魂魄寻归期。涧毛自可荐筐筥,试出苦语令神知。
lǐng nán èr yuè chūn jǐn   bǎi huā wěi suí fēng chuī shān qián shān hòu yīn 绿 mǎn   guò zhōng yuán chū xià shí    
zhī guāi   fēng zuò léi chéng zhī biān chī zhòu yuè wàn   xiàng dǎo cuò cáng guāng huī    
yán qīng jiàn jué shuǐ xiàn   bào qín jiāo chī bǎi wéi lǎo shù shuō rěn   dòng cuī zhī    
zhēng róng zǒu fēi báo   zhàn chū huī jīng xíng gèng zhí   dàn tīng ér    
jìn zhě shù bèi   niú cún máo cháng sān duàn huán wǎng kuàng   yǒu niǎo què líng yún fēi    
zhī jīn chén àn jiāng   dào zéi wǎng wǎng chéng wēi liáng mín suī zài kùn suǒ   hǎi wàn jiē chuāng    
tiān gōng rěn   fǎn gèng zhèn dòng qióng huāng wèi fāng shì shén suǒ zhǔ   gào xīn xiān    
míng cháo fēng dìng hán jiě   shōu zhào hún xún guī jiàn máo jiàn kuāng shì   chū lìng shén zhī