杨柳枝 其一

宋代 薛师石
门前杨柳君莫折,长于折处生两枝。两枝难作一枝合,一心分作两心时。
mén qián yáng liǔ jūn shé   cháng zhé chù shēng liǎng zhī liǎng zhī nán zuò zhī   xīn fēn zuò liǎng xīn shí