杨柳枝 其五

清代 郑文焯
乱丝歧路苦愁萦,剪剪轻风别有情。一夜雪绵吹满帐,教人春梦不分明。
luàn chóu yíng   jiǎn jiǎn qīng fēng bié yǒu qíng xuě mián chuī mǎn zhàng jiào   rén chūn mèng fēn míng