杨柳枝·惯得娇云赶不开

宋代 王质
惯得娇云赶不开。去还来。淡光无可照楼台。且停杯。薄雨疏疏时几点,洒浮埃。卖花未上担儿抬。听他催。
guàn jiāo yún gǎn kāi hái lái dàn guāng zhào lóu tái qiě tíng bēi báo shū shū shí diǎn   āi mài huā wèi shàng dān ér tái tīng cuī