杨柳枝词五首

唐代 姚合
黄金丝挂粉墙头,动似颠狂静似愁。 游客见时心自醉,无因得见谢家楼。 叶叶如眉翠色浓,黄莺偏恋语从容。 桥边陌上无人识,雨湿烟和思万重。 江上东西离别饶,旧条折尽折新条。 亦知春色人将去,犹胜狂风取次飘。 二月杨花触处飞,悠悠漠漠自东西。 谢家咏雪徒相比,吹落庭前便作泥。 江亭杨柳折还垂,月照深黄几树丝。 见说隋堤枯已尽,年年行客怪春迟。
huáng jīn guà fěn qiáng tóu   dòng shì diān kuáng jìng shì chóu
yóu jiàn shí xīn zuì   yīn jiàn xiè jiā lóu
méi cuì nóng   huáng yīng piān liàn cóng róng
qiáo biān shàng rén shí   shī 湿 yān wàn zhòng
jiāng shàng dōng 西 bié ráo   jiù tiáo zhé jǐn zhé xīn tiáo
zhī chūn rén jiāng   yóu shèng kuáng fēng piāo
èr yuè yáng huā chù chù fēi   yōu yōu dōng 西
xiè jiā yǒng xuě xiāng   chuī luò tíng qián biàn 便 zuò
jiāng tíng yáng liǔ shé hái chuí   yuè zhào shēn huáng shù
jiàn shuō suí jǐn   nián nián xíng guài chūn chí