杨柳枝词

唐代 裴夷直
已作绿丝笼晓日,又成飞絮扑晴波。 隋家不合栽杨柳,长遣行人春恨多。
zuò 绿 lóng xiǎo   yòu chéng fēi qíng
suí jiā zāi yáng liǔ   zhǎng qiǎn xíng rén chūn hèn duō