杨柳枝

宋代 晁补之
素色清薰出俗华。腊前花。轩前爱日扫云遮。几枝斜。 月淡纱窗香暗透,白于纱。幽人独酌对芳葩。兴无涯。
qīng xūn chū huá qián huā xuān qián ài sǎo yún zhē zhī xié
yuè dàn shā chuāng xiāng àn tòu   bái shā yōu rén zhuó duì fāng xīng