杨柳枝

宋代 薛师石
唯有高枝高莫攀,不堪攀处只堪看。 怪得楼头画眉妇,春朝长自凭阑干。
wéi yǒu gāo zhī gāo pān   kān pān chù zhǐ kān kàn  
guài de lóu tóu huà méi   chūn cháo cháng píng lán gān