杨柳枝

宋代 方岳
抝尽青青恨未消,春风一夜长新条。 多情也似相欺得,爱惹钗头翡翠翘。
ǎo jǐn qīng qīng hèn wèi xiāo   chūn fēng zhǎng xīn tiáo  
duō qíng xiāng   ài chāi tóu fěi cuì qiào