杨柳枝

唐代 和凝
软碧摇烟似送人,映花时把翠眉嚬。 青青自是风流主,慢飐金丝待洛神。 瑟瑟罗裙金缕腰,黛眉隈破未重描。 醉来咬损新花子,拽住仙郎尽放娇。 鹊桥初就咽银河,今夜仙郎自姓和。 不是昔年攀桂树,岂能月里索姮娥。
ruǎn yáo yān shì sòng rén   yìng huā shí cuì méi pín
qīng qīng shì fēng liú zhǔ   màn zhǎn jīn dài luò shén
luó qún jīn yāo   dài méi wēi wèi zhòng miáo
zuì lái yǎo sǔn xīn huā zi   zhuāi zhù xiān láng jǐn fàng jiāo
què qiáo chū jiù yàn yín   jīn xiān láng xìng
shì nián pān guì shù   néng yuè suǒ héng é