杨柳枝

唐代 温庭筠
宜春苑外最长条, 闲袅春风伴舞腰。 正是玉人肠断处, 一渠春水赤栏桥。
chūn yuàn wài zuì cháng tiáo  
xián niǎo chūn fēng bàn yāo
zhèng shì rén cháng duàn chù  
chūn shuǐ chì lán qiáo