杨柳枝

唐代 温庭筠
一尺深红蒙曲尘, 天生旧物不如新。 合欢桃核终堪恨, 里许元来别有人。
chǐ shēn hóng méng chén  
tiān shēng jiù xīn
huān táo zhōng kān hèn  
yuán lái bié yǒu rén