杨柳枝

唐代 温庭筠
两两黄鹂色似金, 袅枝啼露动芳音。 春来幸自长如线, 可惜牵缠荡子心。
liǎng liǎng huáng shì jīn  
niǎo zhī dòng fāng yīn
chūn lái xìng zhǎng xiàn 线  
qiān chán dàng xīn