杨柳枝

宋代 葛长庚
_碎梅花一断肠。送斜阳。风烟缥渺月微茫。又昏黄。 平野寒芜何处断,接天长。短篱浅水橘青黄。度清香。 要做神仙,炼丹工夫,譬之似闲。但姹女乘龙,金公御虎,玉炉火炽,土釜灰寒。铅里藏银,砂中取汞,神水华池上下间。山田内,有一条径路,直透泥丸。 一声雷震昆山。真橐_、飞冲夹脊关。见白雪漫天,黄芽满地,龟蛇缭绕,乌兔掀翻。自古乾坤,这些离坎,九转烹煎结大还。灵丹就,未飞升上阙,且在人寰。
  _ suì méi huā duàn cháng sòng xié yáng fēng yān piǎo miǎo yuè wēi máng yòu hūn huáng
píng hán chǔ duàn   jiē tiān cháng duǎn qiǎn shuǐ qīng huáng qīng xiāng
yào zuò shén xiān   liàn dān gōng   zhī shì xián dàn chà chéng lóng   jīn gōng   huǒ chì   huī hán qiān cáng yín   shā zhōng gǒng   shén shuǐ huá chí shàng xià jiān shān tián nèi   yǒu tiáo jìng   zhí tòu wán
shēng léi zhèn kūn shān zhēn tuó   _ _、 fēi chōng jiā guān jiàn bái xuě màn tiān   huáng mǎn   guī shé liáo rào   xiān fān qián kūn   zhè xiē kǎn   jiǔ zhuàn pēng jiān jié hái líng dān jiù   wèi fēi shēng shàng quē   qiě zài rén huán