杨柳枝

宋代 张鎡
绿蜡芽疏雪一包。绽云梢。清香却暑置堂坳。晚风飘。 冰雹无声栖碧叶,笑仍娇。相随茉莉展轻绡。伴凉宵。
绿 shū xuě bāo zhàn yún shāo qīng xiāng què shǔ zhì táng ào wǎn fēng piāo
bīng báo shēng   xiào réng jiāo xiāng suí zhǎn qīng xiāo bàn liáng xiāo