杨教师枪歌

明代 唐顺之
老杨自是关东客,短衣长躯枣红面。 千里随身丈八矛,到处寻人斗轻健。 谓余儒生颇好武,一揖滚滚发雄辩。 坐惊平地起波涛,蠕蠕龙蛇手中现。 拨开双龙分海嬉,攒簇两蛇合穴战。 争先尽教使机关,缩退谁知卖破绽。 目上中眉犹自哂,绵中裹铁那能见。 满身护著不通风,百步撺来激流电。 飞上落下九点丸,放去收回一条线。 问君何为技至此,使我冯轩神雰眩。 答言少小传授时,五步七步画地践。 迩来操弄三十年,浑身化作枯树竿。 心却忘手手忘枪,眼前只见天花旋。 乃知熟处是通神,解牛斫轮安足羡。 因君亦解草书诀,君枪岂让公孙剑。
lǎo yáng shì guān dōng   duǎn zhǎng zǎo hóng miàn  
qiān suí shēn zhàng máo   dào chù xún rén dòu qīng jiàn  
wèi shēng hǎo   gǔn gǔn xióng biàn  
zuò jīng píng tāo   lóng shé shǒu zhōng xiàn  
kāi shuāng lóng fēn hǎi   cuán liǎng shé xué zhàn  
zhēng xiān jìn jiào shǐ 使 guān   suō tuì 退 shéi zhī mài zhàn  
shàng zhōng méi yóu shěn   mián zhōng guǒ tiě néng jiàn  
mǎn shēn zhù tōng fēng   bǎi cuān lái liú diàn  
fēi shàng xià jiǔ diǎn wán   fàng shōu huí tiáo xiàn 线  
wèn jūn wéi zhì   shǐ 使 féng xuān shén fēn xuàn  
yán shào xiǎo chuán shòu shí   huà jiàn  
ěr lái cāo nòng sān shí nián   hún shēn huà zuò shù gān 竿  
xīn què wàng shǒu shǒu wàng qiāng   yǎn qián zhī jiàn tiān huā xuán  
nǎi zhī shú chù shì tōng shén   jiě niú zhuó lún ān xiàn  
yīn jūn jiě cǎo shū jué   jūn qiāng ràng gōng sūn jiàn