羊角风

宋代 刘敞
我似灵鲲初化鹏,径辞北海向南溟。可烦更借扶摇力,已度皋兰望紫庭。
shì líng kūn chū huà péng   jìng běi hǎi xiàng nán míng fán gèng jiè yáo   gāo lán wàng tíng