养鸡

宋代 刘敞
茅茨一亩宫,生理备委曲。鸡豚自古昔,豢养随世俗。 凿垣安其栖,幼长何碌碌。旦出四散飞,暮还相从宿。 颇哀鸿鹄辈,饮啄不充腹。何事万里游,羁旅伤局促。 衣冠相妩媚,庭庑更追逐。未悟粪土非,岂知稻粱辱。 物理常有此,人情苦不足。安见避世翁,颓然卧空谷。
máo gōng   shēng bèi wěi tún   huàn yǎng suí shì
záo yuán ān   yòu zhǎng dàn chū sàn fēi   hái xiāng cóng 宿
āi hóng 鸿 bèi   yǐn zhuó chōng shì wàn yóu   shāng
guān xiāng mèi   tíng gèng zhuī zhú wèi fèn fēi   zhī dào liáng
cháng yǒu   rén qíng ān jiàn shì wēng   tuí rán kōng