杨户曹用外舅二诗韵见寄和以酬之

宋代 刘学箕
得不知所止,泛然乘风船。 正大辱启蒙,似欲驾我仙。 大哉周孔心,异彼祗潦园。 讲月琢以磨,岂在耘人田。
zhī suǒ zhǐ   fàn rán chéng fēng chuán  
zhèng méng   shì jià xiān  
zāi zhōu kǒng xīn   zhī lǎo yuán  
jiǎng yuè zhuó   zài yún rén tián