杨花

唐代 齐己
暖景照悠悠,遮空势渐稠。乍如飞雪远,未似落花休。 万带都门外,千株渭水头。纷纭知近夏,销歇恐成秋。 软著朝簪去,狂随别骑游。旆冲离馆驿,莺扑绕宫楼。 江国晴愁对,池塘晚见浮。虚窗萦笔雅,深院藉苔幽。 静堕王孙酒,繁黏客子裘。咏吟何洁白,根本属风流。 向日还轻举,因风更自由。不堪思汴岸,千里到扬州。
nuǎn jǐng zhào yōu yōu   zhē kōng shì jiàn chóu zhà fēi xuě yuǎn   wèi shì luò huā xiū
wàn dài dōu mén wài   qiān zhū wèi shuǐ tóu fēn yún zhī jìn xià   xiāo xiē kǒng chéng qiū
ruǎn zhù cháo zān   kuáng suí bié yóu pèi chōng guǎn 驿   yīng rào gōng lóu
jiāng guó qíng chóu duì   chí táng wǎn jiàn chuāng yíng   shēn yuàn tái yōu
jìng duò wáng sūn jiǔ   fán nián qiú yǒng yín jié bái   gēn běn shǔ fēng liú
xiàng hái qīng   yīn fēng gēng yóu kān biàn àn   qiān dào yáng zhōu