杨花

宋代 高翥
万缕千丝拂水滨,尽催飞絮送残春。风前轻薄佳人命,天外飘零宕子身。 绕路铺时成素毯,就泥沾处衬芳尘。江头雨过遗踪尽,留得柔条折赠人。
wàn qiān shuǐ bīn   jǐn cuī fēi sòng cán chūn fēng qián qīng jiā rén mìng tiān   wài piāo líng dàng shēn    
rào shí chéng tǎn   jiù zhān chù chèn fāng chén jiāng tóu guò zōng jǐn liú   róu tiáo zhé zèng rén