阳关引

宋代 寇准
塞草烟光阔,渭水波声咽。春朝雨霁轻尘歇。征鞍发。指青青杨柳,又是轻攀折。动黯然,知有后会甚时节。更尽一杯酒,歌一阕。叹人生,最难欢聚易离别。且莫辞沉醉,听取阳关彻。念故人,千里自此共明月。
sāi cǎo yān guāng kuò   wèi shuǐ shēng yàn chūn zhāo qīng chén xiē zhēng ān zhǐ qīng qīng yáng liǔ   yòu shì qīng pān zhé dòng àn rán   zhī yǒu hòu huì shén shí jié gèng jǐn bēi jiǔ   què tàn rén shēng   zuì nán huān bié qiě chén zuì   tīng yáng guān chè niàn rén   qiān gòng míng yuè