阳关三叠

宋代 柴望
西风吹鬓,残发早星星。叹故国斜阳,断桥流水,荣悴本无凭。但朝朝、才雨又晴。人生飘聚等浮萍。谁知桃叶,千古是离情。正无奈、黯黯离情。渡头烟暝,愁杀渡江人。伤情处,送君且待江头月,人共月、千里难并。笳鼓发,戍云平。此夜思君,肠断不禁。尽思君送君。立尽江头月,奈此去、君出阳关,纵有明月,无酒酌故人。奈此去、君出阳关,明朝无故人。
西 fēng chuī bìn   cán zǎo xīng xing tàn guó xié yáng   duàn qiáo liú shuǐ   róng cuì běn píng dàn zhāo zhāo cái yòu qíng rén shēng piāo děng píng shéi zhī táo   qiān shì qíng zhèng nài àn àn qíng tóu yān míng   chóu shā jiāng rén shāng qíng chù   sòng jūn qiě dài jiāng tóu yuè   rén gòng yuè qiān nán bìng jiā   shù yún píng jūn   cháng duàn jīn jìn jūn sòng jūn jǐn jiāng tóu yuè   nài jūn chū yáng guān   zòng yǒu míng yuè   jiǔ zhuó rén nài jūn chū yáng guān   míng cháo rén