杨给事师皋哭亡爱姬英英,窃闻诗人多赋,因
真珠为土玉为尘,未识遥闻鼻亦辛。天上还应收至宝,
世间难得是佳人。朱丝自断虚银烛,红粉潜销冷绣裀。
见说忘情唯有酒,夕阳对酒更伤神。
zhēn
真
zhū
珠
wèi
为
tǔ
土
yù
玉
wèi
为
chén
尘
,
wèi
未
shí
识
yáo
遥
wén
闻
bí
鼻
yì
亦
xīn
辛
。
。
tiān
天
shàng
上
hái
还
yīng
应
shōu
收
zhì
至
bǎo
宝
,
shì
世
jiān
间
nán
难
de
得
shì
是
jiā
佳
rén
人
。
。
zhū
朱
sī
丝
zì
自
duàn
断
xū
虚
yín
银
zhú
烛
,
hóng
红
fěn
粉
qián
潜
xiāo
销
lěng
冷
xiù
绣
yīn
裀
。
。
jiàn
见
shuō
说
wàng
忘
qíng
情
wéi
唯
yǒu
有
jiǔ
酒
,
xī
夕
yáng
阳
duì
对
jiǔ
酒
gèng
更
shāng
伤
shén
神
。
。