杨芳生以徐闇公高弟浮海来晤于东瓯,爰赠一章

明代 张煌言
杨生美髯白接䍦,来自云间映少微。自言年少曾问奇,南州高士则我师。 南州迢迢不可极,且去杖藜看山色。永嘉山水称妙绝,君独掉头嗔耳食! 既疑雁宕搆虹桥,复怪龙湫剪鲛绡。著屐扶筇何太苦,丹崖翠嶂枉相招! 古人相马惟相骨,君今看山但看笏。想君胸中自有五城十二楼,安用崿舞峦飞之突兀! 杨生能酒复能棋,酒亦不辨贤圣、棋亦不辨雄雌; 左手一枰、右手一卮,掀髯大噱誇兵机。兵机无过古遁甲,君已稍稍知涉猎; 愿君持此觅封侯,男儿岂肯长弹铗!君家子云太糊涂,那晓舂陵赤伏符; 今君不向玄亭老,差胜当年莽大夫。
yáng shēng měi rán bái jiē   lái yún jiān yìng shǎo wēi yán nián shào céng wèn nán   zhōu gāo shì shī    
nán zhōu tiáo tiáo   qiě zhàng kàn shān yǒng jiā shān shuǐ chēng miào jué jūn   diào tóu chēn ěr shí    
yàn dàng gòu hóng qiáo   guài lóng jiǎo jiǎn jiāo xiāo zhù qióng tài dān   cuì zhàng wǎng xiāng zhāo    
rén xiàng wéi xiāng   jūn jīn kàn shān dàn kàn xiǎng jūn xiōng zhōng yǒu chéng shí èr lóu ān   yòng è 崿 luán fēi zhī    
yáng shēng néng jiǔ néng   jiǔ biàn xián shèng biàn xióng    
zuǒ shǒu píng yòu shǒu zhī xiān   rán jué kuā bīng bīng guò dùn jiǎ jūn   shāo shāo zhī shè liè      
yuàn jūn chí fēng hóu   nán ér kěn zhǎng dàn jiá   jūn jiā zi yún tài   xiǎo chōng líng chì  
jīn jūn xiàng xuán tíng lǎo   chà shèng dāng nián mǎng dài