燕歌行 其一

明代 王世贞
秋霜肃肃摧庭枯,晨风何悲夜鸣謼。使妾为遘不须臾,恍兮类君忽若无。 为君中夜起踌躇,雕栏簌簌悬真珠。二十八宿罗天衢,欲明未明焉所如。 君当为龙妾云俱,冲飙在天忽驱之。西流之蟾东飞乌,乐往忧来不相虞。 盛年冉冉辞人徂,裁吟代哭中成吁,安能为情自卷舒。
qiū shuāng cuī tíng   chén fēng bēi míng shǐ qiè 使 wèi gòu huǎng   lèi jūn ruò    
wèi jūn zhōng chóu chú   diāo lán xuán zhēn zhū èr shí xiù luó 宿 tiān   míng wèi míng yān suǒ    
jūn dāng wèi lóng qiè yún   chōng biāo zài tiān zhī liú 西 zhī chán dōng fēi   wǎng yōu lái xiāng    
shèng nián rǎn rǎn rén   cái yín dài zhōng chéng   ān néng wéi qíng juǎn shū