艳歌行

明代 王世贞
手种梧桐树,竹实何累累。绿叶间紫茎,玄露自垂饴。 不为游居念,但愿凤皇来。凤皇不相顾,但见乌鹊群,争栖一何喧。 逐令为伐倒此树,乌鹊惊飞向天悲。南山五文鸟,自称为凤皇。 听此梧桐竹实,千里飞相从。下睹荒畴何依,百鸟拱之,缭戾而徘徊。 乌鹊得志,凤皇畴归。终始失据,曷已心悲。
shǒu zhǒng tóng shù   zhú shí lěi lěi 绿 jiān jīng xuán   chuí    
wéi yóu niàn   dàn yuàn fèng huáng lái fèng huáng xiāng dàn   jiàn què qún zhēng   xuān    
zhú lìng wèi dào shù   què jīng fēi xiàng tiān bēi nán shān wén niǎo   chēng wéi fèng huáng    
tīng tóng zhú shí   qiān fēi xiāng cóng xià huāng chóu bǎi   niǎo gǒng zhī liáo   ér pái huái    
què zhì   fèng huáng chóu guī zhōng shǐ shī   xīn bēi