燕歌行

宋代 汪元量
北风刮地愁云彤,草木烂死黄尘蒙。 挝鞞伐鼓声咚咚,金鞍铁马摇玲珑。 将军浩气吞长虹,幽并健儿胆力雄。 战车轧轧驰先锋,甲戈相拨声摩空。 雁行鱼贯弯角弓,披霜踏雪渡海东。 斗血浸野吹腥血,捐躯报国效死忠。 鼓衰矢竭谁收功,将军卸甲入九重。 锦袍宣赐金团龙,天子锡宴葡萄宫。 烹龙炰鸾割驼峰,紫霞潋滟琉璃锺。 天颜有喜春融融,乞与窈窕双芙蓉。 虎符腰佩官益穹,归来贺客皆王公。 戟门和气春风中,美人左右如花红。 朝歌夜舞何时穷,岂知沙场雨溼悲风急, 冤魂战鬼成行泣。
běi fēng guā chóu yún tóng   cǎo làn huáng chén méng  
bǐng shēng dōng dong   jīn ān tiě yáo líng lóng  
jiāng jūn hào tūn cháng hóng   yōu bìng jiàn ér dǎn xióng  
zhàn chē chí xiān fēng   jiǎ xiāng shēng kōng  
yàn háng guàn wān jiǎo gōng   shuāng xuě hǎi dōng  
dòu xuè jìn chuī xīng xuè   juān bào guó xiào zhōng  
shuāi shǐ jié shuí shōu gōng   jiāng jūn xiè jiǎ jiǔ zhòng  
jǐn páo xuān jīn tuán lóng   tiān yàn tao gōng  
pēng lóng páo luán tuó fēng   xiá liàn yàn liú li zhōng  
tiān yán yǒu chūn róng róng   yǎo tiǎo shuāng róng  
yāo pèi guān qióng   guī lái jiē wáng gōng  
mén chūn fēng zhōng   měi rén zuǒ yòu huā hóng  
zhāo shí qióng   zhī shā chǎng shī bēi fēng  
yuān hún zhàn guǐ chéng háng