艳歌行

明代 刘基
亭亭松柏树,结根幽涧隈。 高标拂云日,直干排风雷。 曾经匠石顾,谓是梁栋材。 明堂未构架,厚地深栽培。 荧星入天阙,武库一朝灾。 搜求到栎朴,谷赤山城垓。 般尔死无人,钩绳付舆台。 路阻莫自致,弃之于草莱。 天寒斧斤筑,岁莫空摧颓。 三光无偏照,四气有还回。 斫丧在须臾,成长何艰哉。 孰知真宰意,怅望使心哀。
tíng tíng sōng bǎi shù   jié gēn yōu jiàn wēi
gāo biāo yún   zhí gàn pái fēng léi
céng jīng jiàng shí   wèi shì liáng dòng cái
míng táng wèi gòu jià   hòu shēn zāi péi
yíng xīng tiān què   zhāo zāi
sōu qiú dào   chì shān chéng gāi
bān ěr rén   gōu shéng tái
zhì   zhī cǎo lái
tiān hán jīn zhù   suì kōng cuī tuí
sān guāng piān zhào   yǒu hái huí
zhuó sàng zài   chéng zhǎng jiān zāi
shú zhī zhēn zǎi   chàng wàng shǐ 使 xīn āi