艳歌何尝行

明代 李攀龙
何尝快独平生。但当被华縠,猎长缨。起家为二千石,四十以专城。 兄弟纵横要路,车马络绎,往来公卿显者行。但当在高堂,置酒快独,呼我所欢。 五陵少年,任侠知名。主人称寿,以乐上宾。揽持绮丽,杂坐弹筝。 触抵安足诤,岁月忽如流。愿言重自爱,吾夙昔与君共绸缪。 朝亦复苦愁,暮亦复苦愁。辟彼东逝之川,汎汎不系之舟。 浮云转薄心悠悠,有似客游难久留。
cháng kuài píng shēng dàn dāng bèi huá   liè cháng yīng jiā wèi èr qiān dàn   shí zhuān chéng
xiōng zòng héng yào   chē luò   wǎng lái gōng qīng xiǎn zhě xíng dàn dāng zài gāo táng   zhì jiǔ kuài   suǒ huān
líng shào nián   rèn xiá zhī míng zhǔ rén chēng shòu 寿   shàng bīn lǎn chí   zuò dàn zhēng
chù ān zhèng   suì yuè liú yuàn yán zhòng ài   jūn gòng chóu móu
cháo chóu   chóu dōng shì zhī chuān   fàn fàn zhī zhōu
yún zhuǎn báo xīn yōu yōu   yǒu yóu nán jiǔ liú