阳翟新 其四

明代 宋濂
镇帷犀重鲜室温,白天碎碎玉花纷。窗开云母不知夜,帐结流苏散锦文。 盈盈小妾被流黄,抱瑟升楼发浩倡。铜龙漏极曙光动,驩绝竟忘寒夜长。 祇恐愁红向春死,不死应须探春髓。龙刀切纸印冰花,贴在九华赪壁里。 冉冉南光走冷圭,梅含春影与云齐。青丝玉壶具憔悴,井底生尘却解携。
zhèn wéi zhòng xiān shì wēn   bái tiān suì suì huā fēn chuāng kāi yún zhī zhàng   jié liú sàn jǐn wén    
yíng yíng xiǎo qiè bèi liú huáng   bào shēng lóu hào chàng tóng lóng lòu shǔ guāng dòng huān   jué jìng wàng hán zhǎng    
kǒng chóu hóng xiàng chūn   yìng tàn chūn suǐ lóng dāo qiē zhǐ yìn bīng huā tiē   zài jiǔ huá chēng    
rǎn rǎn nán guāng zǒu lěng guī   méi hán chūn yǐng yún qīng qiáo cuì jǐng   shēng chén què jiě xié