阳翟新 其三

明代 宋濂
露渍银床金索冷,明月不言星靥靥。御街朝马响缨铃,几树梧桐鸦影淡。 暗拭衰红出绮房,无心宫额贴花黄。秋裳未结鸳鸯缝,交刀裁破一帘霜。 昔日翠翘今白葆,可惜韶容镜中老。纵使青天不解愁,凉榭芭蕉泣秋晓。 兰烛啼红愁夜阑,江南清怨属哀弹。挑鬟斜凭玉栏干,报道金笼鹦鹉寒。
yín chuáng jīn suǒ lěng   míng yuè yán xīng jiē cháo xiǎng yīng líng   shù tóng yǐng dàn    
àn shì shuāi hóng chū fáng   xīn gōng é tiē huā huáng qiū shang wèi jié yuān yāng fèng jiāo   dāo cái lián shuāng    
cuì qiào jīn bái bǎo   sháo róng jìng zhōng lǎo zòng shǐ qīng 使 tiān jiě chóu liáng   xiè jiāo qiū xiǎo    
lán zhú hóng chóu lán   jiāng nán qīng yuàn shǔ āi dàn tiāo huán xié píng lán gān bào   dào jīn lóng yīng hán