阳翟新 其二

明代 宋濂
黄雀风长雨洗枝,丹鱼出水赤光肥。遥天寥海绝行迹,翠减红销知为谁。 曲阁香凝龙气暖,腻叶蟠花带云浅。正是双蛾巧唤愁,欲断应凭胡燕剪。 滴泪和泥封锦书,书中一字一行啼。莫恨鲤鱼红尾短,随波好送到辽西。 蹙衄鸡头徒若沸,绀房莲子光细细。折莲寄远被丝牵,舞鸾却识莲中薏。
huáng què fēng zhǎng zhī   dān chū shuǐ chì guāng féi yáo tiān liáo hǎi jué xíng cuì   jiǎn hóng xiāo zhī wèi shuí    
xiāng níng lóng nuǎn   pán huā dài yún qiǎn zhèng shì shuāng é qiǎo huàn chóu   duàn yīng píng yàn jiǎn    
lèi huó fēng jǐn shū   shū zhōng xíng hèn hóng wěi duǎn suí   hǎo sòng dào liáo   西  
tóu ruò fèi   gàn fáng lián guāng zhé lián yuǎn bèi qiān   luán què shí lián zhōng