杨村四十韵

宋代 李新
欻行西山隈,茄荻风飕飕。 阴岩有积雪,竟日无行辀, 滩声下层檐,写出千古愁。 断墟灯火光,惨月神鬼讴。 巘岑泣哀猿,短篠驱归牛。 顽云笼远峤,退水拓新州。 蟾肤累石拳,龙影卧松樛。 顾惟衰病姿,畏作魑魅俦。 若有负郭田,肯抱穷年羞。 昔怀截犀坚,今成绕指柔。 况复僻陋地,可是英俊游。 山祠钟送夜,水国笛横秋。 薄雾晨欺鬓,斜阳独倚楼。 眸寒碧冥鸿,叶小沙际舟。 渔师猎鱼去,数获惟芒鲰。 射生持虎归,熟视俱老彪。 时世贱两目,东家如寇雠。 长沙卑湿国,洛阳年少留。 太白窜夜郎,退之谪潮州。 才大难为庸,不死即长囚。 官职虽差池,志意相夷侔。 自匪迁逐客,而有迁逐忧。 田塍古太人,来为寒士谋。 胡为近长安,远士终悠悠。 回语古丈人,两泪不能收。 从古长安儿,侠氯侵云浮。 十九白如瓠,危帽钳轻褠。 奚奴扶宝带,杂遝骖骅骝。 饮彻金张家,醉留骕骦裘。 又恐银瓶欹,指撝营糟丘。 出阁讯花童。如何为麦麰。 已不愿学孔,何时当梦周。 杏鞯照金龟,粉叶夸银钩。 缓急乘一障,夜亡狄山头。 扫清玉门尘,澄澈黄河流。 如彼行道人,颇有挟此筹。 咀嚼兰蘅芳。芜蘼梗其喉。 夜光有先容,白日无暗投。 足钱便得已,谁卜公与侯。 归来挥囊金,饱穷泉石幽。
chuā xíng 西 shān wēi   jiā fēng sōu sōu
yīn yán yǒu xuě   jìng xíng zhōu  
tān shēng xià céng yán   xiě chū qiān chóu
duàn dēng huǒ guāng   cǎn yuè shén guǐ ōu
yǎn cén āi yuán   duǎn xiǎo guī niú
wán yún lóng yuǎn jiào   tuì 退 shuǐ tuò xīn zhōu
chán lèi shí quán   lóng yǐng sōng jiū
wéi shuāi bìng 姿   wèi zuò chī mèi chóu
ruò yǒu guō tián   kěn bào qióng nián xiū
huái 怀 jié jiān   jīn chéng rào zhǐ róu
kuàng lòu   shì yīng jùn yóu
shān zhōng sòng   shuǐ guó héng qiū
chén bìn   xié yáng lóu
móu hán míng hóng 鸿   xiǎo shā zhōu
shī liè   shù huò wéi máng zōu
shè shēng chí guī   shú shì lǎo biāo
shí shì jiàn liǎng   dōng jiā kòu chóu
cháng shā bēi shī 湿 guó   luò yáng nián shào liú
tài bái cuàn láng   tuì 退 zhī zhé cháo zhōu
cái nàn wèi yōng   zhǎng qiú
guān zhí suī chā chí   zhì xiāng móu
fěi qiān zhú   ér yǒu qiān zhú yōu
tián chéng tài rén   lái wèi hán shì móu
wéi jìn cháng ān   yuǎn shì zhōng yōu yōu
huí zhàng rén   liǎng lèi néng shōu
cóng cháng ān ér   xiá qīn yún
shí jiǔ bái   wēi mào qián qīng gōu
bǎo dài   cān huá liú
yǐn chè jīn zhāng jiā   zuì liú shuāng qiú
yòu kǒng yín píng   zhǐ huī yíng zāo qiū
chū xùn huā tóng wéi mài móu
yuàn xué kǒng   shí dāng mèng zhōu
xìng jiān zhào jīn guī   fěn kuā yín gōu
huǎn chéng zhàng   wáng shān tóu
sǎo qīng mén chén   chéng chè huáng liú
háng dào rén   yǒu xié chóu
jué lán héng fāng gěng hóu
guāng yǒu xiān róng   bái àn tóu
qián biàn 便 de   shuí bo gōng hóu
guī lái huī náng jīn   bǎo qióng quán shí yōu