阳春曲

宋代 冯时行
柳带抽春寒气浅,风光晓引春楼怨。 关山行人久不归,鸾瘦舞腰双绶缓。 锦书难寄北征鸿,归飞海燕翻晴空。 芳菲韶景伴愁老,兰苑桃花落照红。
liǔ dài chōu chūn hán qiǎn   fēng guāng xiǎo yǐn chūn lóu yuàn
guān shān xíng rén jiǔ guī   luán shòu yāo shuāng shòu huǎn
jǐn shū nán běi zhēng hóng 鸿   guī fēi hǎi yàn fān qíng kōng
fāng fēi sháo jǐng bàn chóu lǎo   lán yuàn táo huā luò zhào hóng