阳春歌

明代 刘基
帝车东指淑景昭,冶容冉冉生寒条。枯根相顾一时起,阳春只在霜雪里。 枝头候禽鸣滑滑,暖烟火夜催花发。蜂喧蝶竞方及时,风雨宿昔成离披。 人间但见阳春好,未识春阳有枯槁。
chē dōng zhǐ shū jǐng zhāo   róng rǎn rǎn shēng hán tiáo gēn xiāng shí   yáng chūn zhī zài shuāng xuě
zhī tóu hòu qín míng huá huá   nuǎn yān huǒ cuī huā fēng xuān dié jìng fāng shí   fēng 宿 chéng
rén jiān dàn jiàn yáng chūn hǎo   wèi shí chūn yáng yǒu gǎo