阳春歌

唐代 吴象之
帘低晓露湿,帘卷莺声急。欲起把箜篌,如凝彩弦涩。 孤眠愁不转,点泪声相及。净扫阶上花,风来更吹入。
lián xiǎo shī 湿   lián juǎn yīng shēng kōng hóu   níng cǎi xián
mián chóu zhuǎn   diǎn lèi shēng xiāng jìng sǎo jiē shàng huā   fēng lái gèng chuī