阳春

宋代 杨无咎
蕙风轻,莺语巧,应喜乍离幽谷。飞过北窗前,递晴晓,丽日明透翠帏縠。篆台芬馥。初睡起、横斜簪玉。因甚自觉腰肢瘦,新来又宽裙幅。 对清镜、无心堪梳裹,谁问著、余酲带宿。寻思前欢往事,似惊回、好梦难续。花亭遍倚槛曲。厌满、争春凡木。尽憔悴、过了清明候,愁红惨绿。
huì fēng qīng   yīng qiǎo   yīng zhà yōu fēi guò běi chuāng qián   qíng xiǎo   míng tòu cuì wéi zhuàn tái fēn chū shuì héng xié zān yīn shén jué yāo zhī shòu   xīn lái yòu kuān qún
duì qīng jìng xīn kān shū guǒ   shuí wèn zhù chéng dài 宿 xín qián huān wǎng shì   shì jīng huí hǎo mèng nán huā tíng biàn kǎn yàn mǎn zhēng chūn fán jǐn qiáo cuì guò le qīng míng hòu   chóu hóng cǎn 绿