杨处干挽诗

宋代 魏了翁
丁年已分与时违,便把书棚嘱付儿。 峨岭秋寒千古意,符溪春暖一筒诗。 彩云来往吾何与,草露消磨我自知。 含笑黄泉应不恨,桂华犹有未开枝。
dīng nián fēn shí wéi   biàn 便 shū péng zhǔ ér  
é lǐng qiū hán qiān   chūn nuǎn tǒng shī  
cǎi yún lái wǎng   cǎo xiāo zhī  
hán xiào huáng quán yīng hèn   guì huá yóu yǒu wèi kāi zhī