羊城月夜同王紫诠吴山带次蓝公漪韵

清代 陈恭尹
众窍因成籁,一弦犹抚琴。岂能谐里耳,聊以散幽襟。 地古春怀远,杯凉夜语深。三农方望雨,明月最宜阴。
zhòng qiào yīn chéng lài   xián yóu qín néng xié ěr   liáo sàn yōu jīn
chūn huái 怀 yuǎn   bēi liáng shēn sān nóng fāng wàng   míng yuè zuì yīn