阳冰篆

元代 赵秉文
护书如护儿,救燎如救饥。可笑亦可怜,似高还似痴。 为此阳冰篆,法传丞相斯。长楸蹙骐骥,快剑斫蛟螭。 瑚琏祖庙器,衮冕岩廊姿。夜光含圭角,春水变华滋。 观物独写妙,苦心人得知。入石疑无笔,妙处君独窥。 庐陵千载人,叹此尤崛奇。一旦随灰烬,世疑峄山肥。 成坏固有数,惜哉徒尔为。永成吾不预,既坏那可追。 当其将坏閒,万一神护持。一物尚不忍,其馀可类推。 乃知放麑翁,仁心不吾欺。
shū ér   jiù liáo jiù xiào lián shì   gāo hái shì chī    
wèi yáng bīng zhuàn   chuán chéng xiàng cháng qiū kuài   jiàn zhuó jiāo chī    
liǎn miào   gǔn miǎn yán láng 姿 guāng hán guī jiǎo chūn   shuǐ biàn huá    
guān xiě miào   xīn rén zhī shí miào   chù jūn kuī    
líng qiān zǎi rén   tàn yóu jué dàn suí huī jìn shì   shān féi    
chéng huài yǒu shù   zāi ěr wèi yǒng chéng   huài zhuī    
dāng jiāng huài xián   wàn shén chí shàng rěn   lèi tuī    
nǎi zhī fàng wēng   rén xīn