杨白花 其一

宋代 郭祥正
池水满,宫柳长,胡地沙晴日色黄。自知憔悴容华改,朝来临镜懒梳妆。 却寻携手旧游处,拾得落花空断肠。
chí shuǐ mǎn   gōng liǔ zhǎng   shā qíng huáng zhī qiáo cuì róng huá gǎi zhāo   lái lín jìng lǎn shū zhuāng    
què xún xié shǒu jiù yóu chù   shí luò huā kōng duàn cháng