眼儿媚

宋代 黄公度
羊,尝遗示梅词。公依韵和之。初公被召命而西过分水岭,有诗云:“呜咽泉流万仞峰,断肠从此各西东。谁知不作多时别,依旧相逢沧海中。”及公遭谤归莆,赵丞相鼎先已谪居潮阳,谗者傅会其说,谓公此诗指赵而言,将不久复偕还中都也。秦益公愈怒,至以岭南荒恶之地处之,此词盖以自况也。 一枝雪里冷光浮。空自许清流。如今憔悴,蛮烟瘴雨,谁肯寻搜。 昔年曾共孤芳醉,争插玉钗头。天涯幸有,惜花人在,杯酒相酬。
yáng   cháng shì méi gōng yùn zhī chū gōng bèi zhào mìng ér 西 guò fèn shuǐ lǐng   yǒu shī yún     :“ quán liú wàn rèn   fēng duàn cháng cóng 西 dōng shéi zhī zuò duō   shí bié jiù xiāng féng cāng   hǎi zhōng 。” gōng zāo   bàng guī zhào chéng xiàng dǐng xiān   zhé cháo yáng chán   zhě huì shuō wèi gōng   shī zhǐ zhào ér yán jiāng jiǔ xié hái zhōng dōu   qín gōng zhì   lǐng nán huāng è zhī chǔ zhī
zhī xuě lěng guāng kōng qīng liú jīn qiáo cuì   mán yān zhàng   shuí kěn xún sōu
nián céng gòng fāng zuì   zhēng chā chāi tóu tiān xìng yǒu   huā rén zài   bēi jiǔ xiāng chóu