眼儿媚

宋代 朱敦儒
叠翠阑红斗纤浓。云雨绮为栊。只忧谢了,偏须著意,障雨遮风。 瑞云香雾虽难觅,蓦地有时逢。不妨守定,从他人笑,老入花丛。
dié cuì lán hóng dòu xiān nóng yún wèi lóng zhǐ yōu xiè le   piān zhù   zhàng zhē fēng
ruì yún xiāng suī nán   yǒu shí féng fáng shǒu dìng   cóng rén xiào   lǎo huā cóng