眼病二首

唐代 白居易
散乱空中千片雪,蒙笼物上一重纱。纵逢晴景如看雾, 不是春天亦见花。僧说客尘来眼界,医言风眩在肝家。 两头治疗何曾瘥,药力微茫佛力赊。 眼藏损伤来已久,病根牢固去应难。医师尽劝先停酒, 道侣多教早罢官。案上谩铺龙树论,盒中虚撚决明丸。 人间方药应无益,争得金篦试刮看。
sǎn luàn kōng zhōng qiān piàn xuě   méng lóng shàng zhòng shā zòng féng qíng jǐng kàn  
shì chūn tiān jiàn huā sēng shuō chén lái yǎn jiè   yán fēng xuàn zài gān jiā
liǎng tóu zhì liáo zēng chài   yào wēi máng shē
yǎn cáng sǔn shāng lái jiǔ   bìng gēn láo yìng nán shī jǐn quàn xiān tíng jiǔ  
dào duō jiào zǎo guān àn shàng mán lóng shù lùn   zhōng niǎn jué míng wán
rén jiān fāng yào yīng   zhēng de jīn shì guā kàn